ACF Fiorentina, biểu tượng bóng đá thành phố Florence tại vùng Tuscany, nước Ý, được biết đến rộng rãi với màu áo tím đặc trưng – dấu ấn không thể nhầm lẫn trên đấu trường Serie A. Đội bóng này không chỉ sở hữu bề dày truyền thống lâu đời mà còn trải qua nhiều thăng trầm đầy cảm xúc từ những ngày đầu thành lập, vinh quang giành Scudetto và chinh phục danh hiệu châu Âu, cho đến những khó khăn về tài chính dẫn tới phá sản rồi tái sinh mạnh mẽ. Lịch sử Fiorentina là câu chuyện về sự kiên cường và lòng quyết tâm của một đội bóng mang sắc tím bất tử, sẵn sàng vượt qua thử thách để giữ vững vị thế ở đỉnh cao làng bóng đá Ý.
Ngày 29 tháng 8 năm 1926, Fiorentina chính thức ra đời sau sự hợp nhất giữa hai đội bóng địa phương Libertas và Club Sportivo Firenze. Ban đầu, đội bóng mặc trang phục đỏ trắng tượng trưng cho màu cờ của thành phố Florence nhằm hướng tới mục tiêu trở thành đại diện mạnh mẽ, đủ sức cạnh tranh với các ông lớn miền Bắc như Juventus hay Genoa. Tuy nhiên, bản sắc nổi bật nhất của Fiorentina chỉ được hình thành vào ngày 22 tháng 9 năm 1929 khi lần đầu tiên họ khoác lên mình chiếc áo tím (Viola) trong trận giao hữu gặp AS Roma. Màu tím nhanh chóng trở thành biểu tượng độc quyền của CLB, tạo nên biệt danh “I Viola” gắn liền với đội bóng suốt chặng đường lịch sử sau này. Năm 1931 cũng là dấu mốc quan trọng khi sân vận động Giovanni Berta được xây dựng – công trình kiến trúc độc đáo do Pier Luigi Nervi thiết kế và hiện vẫn là nơi thi đấu đầy cảm hứng của Fiorentina.

Đội hình Fiorentina mùa giải 1940/1941.
Giai đoạn từ giữa những năm 1950 đến cuối thập niên 1960 đánh dấu kỷ nguyên vàng chói lọi nhất trong lịch sử Fiorentina. Dưới sự dẫn dắt tài tình của HLV Fulvio Bernardini, mùa giải 1955-1956 chứng kiến đội bóng giành Scudetto đầu tiên với phong độ vượt trội khi chỉ chịu thất bại duy nhất một trận và bỏ xa AC Milan đến 12 điểm trên bảng xếp hạng. Những cầu thủ như thủ môn Giuliano Sarti, hậu vệ Sergio Cervato cùng bộ đôi tấn công Julinho và Miguel Montuori đã tạo nên sức mạnh tập thể đáng gờm. Tiếp nối thành công đó, năm 1957 Fiorentina trở thành đại diện Ý đầu tiên góp mặt ở chung kết Cúp C1 Châu Âu nhưng chịu thua Real Madrid với tỷ số 0-2 trên sân Bernabeu. Đến năm 1961, đội bóng thêm vào bộ sưu tập danh hiệu châu Âu với chiếc cúp UEFA Cup Winners’ Cup cùng Coppa Italia trong cùng mùa giải, khẳng định vị thế hàng đầu tại lục địa già với sự tỏa sáng của chân sút huyền thoại Kurt Hamrin. Không dừng lại ở đó, Scudetto lần thứ hai vào mùa giải 1968-1969 dưới thời HLV Bruno Pesaola đã củng cố tên tuổi Fiorentina bằng một thế hệ trẻ tài năng được biết đến với biệt danh “Fiorentina Ye-Ye”, vượt qua các đối thủ nặng ký như Cagliari và AC Milan để làm nên kỳ tích.

Đội hình Fiorentina vô địch Ý lần đầu tiên ở mùa giải 1955/1956.
Thời kỳ từ thập niên 1970 đến cuối những năm 1980 chứng kiến nhiều biến động với sự xuất hiện của gia đình Pontello vào năm 1980. Nhà tài trợ mới đã giới thiệu logo và thay đổi áo đấu bằng cách thêm chi tiết đỏ bên cạnh màu tím truyền thống, tạo nên tranh luận nhưng cũng giúp đội bóng hiện đại hơn trong mắt người hâm mộ. Mùa giải 1981-1982 gây ra mối thù sâu sắc giữa Fiorentina và Juventus khi cả hai cùng bằng điểm trước vòng cuối nhưng lợi thế nghiêng về Juventus nhờ quyết định trọng tài gây tranh cãi khiến người hâm mộ Viola phản ứng dữ dội với khẩu hiệu nổi tiếng “Thà về nhì còn hơn là kẻ cắp”. Năm 1990 chứng kiến bước ngoặt đau thương khi Fiorentina thất bại trước Juventus tại chung kết UEFA Cup và ngay sau đó phải bán ngôi sao lớn Roberto Baggio cho chính đối thủ này – một quyết định khiến phố phường Florence náo loạn buộc gia đình Pontello rời khỏi quyền sở hữu.

Việc bán Roberto Baggio gây bạo động ở Fiorentina.
Giai đoạn tiếp theo thuộc quyền kiểm soát của gia đình Cecchi Gori mang lại thời kỳ được gọi là “Bảy chị em” – nhóm những CLB hàng đầu Serie A cạnh tranh khốc liệt cho ngôi vô địch. Dù trải qua thất bại xuống hạng năm 1993, đội bóng nhanh chóng trở lại nhờ huấn luyện viên Claudio Ranieri và sự xuất sắc của Gabriel Batistuta. Thập niên cuối những năm 90 ghi nhận dấu ấn to lớn của Batistuta cùng nhạc trưởng Manuel Rui Costa với các danh hiệu Coppa Italia và Siêu cúp Ý năm 1996. Mùa giải 1998-1999 chứng kiến phong độ ổn định khi Fiorentina liên tục dẫn đầu Serie A nửa đầu mùa nhưng những biến cố như chấn thương Batistuta và Edmundo bỏ về Brazil khiến họ chỉ cán đích thứ ba chung cuộc. Đêm Champions League huyền thoại vẫn còn in đậm trong ký ức người hâm mộ khi đội đánh bại Arsenal tại Wembley cũng như chiến thắng Manchester United ngay trên sân nhà dù không đi sâu hơn trong giải đấu.
Đầu thế kỷ XXI đánh dấu thời kỳ đen tối khi tình trạng tài chính sa sút dẫn tới việc bán đi hàng loạt ngôi sao chủ lực như Batistuta hay Rui Costa. Năm 2002, CLB tuyên bố phá sản và bị xuống hạng Serie C2 sau khi không đáp ứng được yêu cầu tài chính đăng ký tham dự Serie B. Doanh nhân Diego Della Valle nhanh chóng thành lập Florentia Viola để thay thế, bắt đầu hành trình tái sinh từ tầng thấp nhất của hệ thống bóng đá Ý. Nhờ chiến thắng thuyết phục ở Serie C2 mùa đầu tiên và sự cải tổ mạnh mẽ trong vụ bê bối “Caso Catania”, đội được phép thăng tiến trực tiếp lên Serie B rồi nhanh chóng đoạt vé trở lại Serie A sau trận play-off nghẹt thở trước Perugia vào năm 2004 đồng thời lấy lại tên gọi truyền thống ACF Fiorentina.
Dưới sự điều hành của gia đình Della Valle từ giữa những năm 2000, Fiorentina có bước chuyển mình rõ nét nhờ nguồn lực tài chính ổn định và chiến thuật linh hoạt từ các huấn luyện viên như Cesare Prandelli – người khai sinh lối chơi hấp dẫn với ngôi sao Luca Toni đoạt Chiếc giày vàng châu Âu mùa giải 2005-2006. Mặc dù chịu ảnh hưởng từ scandal Calciopoli khiến đội bị trừ điểm nghiêm trọng mất suất dự Champions League, CLB vẫn nhanh chóng bật dậy với thành tích lọt vào bán kết UEFA Cup mùa giải 2007-08 và vòng knock-out Champions League năm sau đó. Giai đoạn Vincenzo Montella dẫn dắt (2012–2015) càng làm phong phú thêm bản sắc hoa mỹ với lối chơi tiki-taka phiên bản Ý được thực hiện bởi bộ ba tiền vệ Borja Valero, David Pizarro và Alberto Aquilani; họ giành liên tiếp vị trí thứ tư tại Serie A cùng suất dự cúp châu Âu thường xuyên.

Gabriel Batistuta là chân sút biểu tượng của Fiorentina.
Tháng Ba năm 2018 là khoảnh khắc đau thương không thể nào quên đối với câu lạc bộ khi đội trưởng Davide Astori qua đời đột ngột vì ngừng tim trong lúc nghỉ dưỡng tại khách sạn trước trận gặp Udinese. Sự kiện đã gây chấn động không chỉ riêng Florence mà toàn thể cộng đồng bóng đá Ý, khiến Fiorentina treo vĩnh viễn áo số 13 để tưởng nhớ người thủ lĩnh tận tụy này. Huấn luyện viên Stefano Pioli cùng toàn đội đã thể hiện tinh thần đoàn kết mạnh mẽ vượt qua cú sốc to lớn ấy để tiếp tục hành trình thi đấu đầy cảm xúc.
Năm 2019 mở ra chương mới với gia đình Rocco Commisso – tỷ phú Mỹ gốc Ý đặt nền móng phát triển dài hạn cho CLB thông qua các khoản đầu tư trọng điểm như trung tâm huấn luyện hiện đại Viola Park khánh thành năm 2023. Dưới triều đại HLV Vincenzo Italiano (2021–2024), Fiorentina trở lại mạnh mẽ với phong cách pressing tầm cao thu hút chú ý tại Serie A cũng như các sân chơi cúp châu Âu. Dù liên tiếp lọt vào ba trận chung kết gồm Coppa Italia (2023) cùng UEFA Europa Conference League hai mùa liền (2023 & 2024), song đội đều chịu thất bại cay đắng trước Inter Milan, West Ham và Olympiacos – điều chưa từng xảy ra trước đây nhưng cũng minh chứng cho khả năng cạnh tranh ngày càng cao của Viola.

Fiorentina là đội bóng giàu thành tích tại Serie A.
Sắc tím (Viola) vẫn luôn là niềm tự hào văn hóa đặc trưng khó tách rời đối với người dân Florence cùng logo hình bông hoa bách hợp đỏ trên nền trắng – biểu tượng lịch sử của thành phố được cách điệu tinh tế trên trang phục thi đấu giúp nhận diện thương hiệu độc đáo suốt gần một thế kỷ qua. Sân Artemio Franchi – mái nhà gắn bó từ năm 1931 với thiết kế chữ D độc đáo – luôn là thánh địa cổ vũ cuồng nhiệt với khán đài Curva Fiesole nổi tiếng chứa chan tinh thần Ultras sống động giữ gìn linh hồn Davide Astori mãi mãi bất tử trong lòng người hâm mộ.
Những huyền thoại như Giancarlo Antognoni – “cậu bé vàng” Florence sở hữu kỷ lục ra sân nhiều nhất cho CLB; Gabriel Batistuta – chân sút huyền thoại ghi hơn một trăm bàn thắng; Kurt Hamrin – tay săn bàn xuất sắc thập niên giữa thế kỷ XX; Manuel Rui Costa – nhạc trưởng tài hoa tạo dựng nhiều pha lập công; cũng như Roberto Baggio – siêu sao từng bước qua nhiều cung bậc tình cảm lẫn tranh cãi đều góp phần làm nên huyền thoại bất diệt cho câu lạc bộ áo tím này.
Lịch sử Fiorentina không đơn thuần chỉ ghi dấu bằng những danh hiệu mà còn là bản anh hùng ca về tinh thần vượt khó đầy cảm hứng suốt gần một thế kỷ tồn tại trên bản đồ bóng đá Italy. Từ những ngày khai sinh bởi Luigi Ridolfi cho đến kỷ nguyên vàng son vào thập niên ’50 và ’60, trải qua mất mát bi thương phá sản năm 2002 rồi vực dậy mạnh mẽ dưới bàn tay tài tình của các chủ sở hữu mới; hay nỗi đau mất đi người đội trưởng Astori yêu quý – tất cả góp phần tạo nên sắc tím bất tử mang tên Florence mãi vang vọng qua thời gian. Với nguồn lực từ Rocco Commisso và tình yêu mãnh liệt của người dân địa phương, viễn cảnh tìm kiếm chiếc Scudetto thứ ba đang mở rộng phía trước cho một tương lai sáng ngời hơn bao giờ hết.