Chuỗi sự kiện NBA All-Star 2026 vừa qua tại nhà thi đấu Intuit Dome đã để lại nhiều ý kiến trái chiều từ người hâm mộ. Mặc dù được tổ chức trong một địa điểm hiện đại trị giá hàng tỷ đô la, sự kiện ngày thứ Bảy lại mang đến cảm giác thiếu sức sống và không khí như một buổi họp hành hơn là lễ hội bóng rổ sôi động. Khung giờ bắt đầu vào lúc 2 giờ chiều theo giờ địa phương cũng khiến tâm trạng khán giả dễ bị phân tán, làm giảm đi sự hào hứng vốn có.

Chuỗi sự kiện NBA All-Star Saturday 2026 bắt đầu từ… 2 giờ chiều bên trong nhà thi đấu trị giá 2 tỷ đô la của LA Clippers
Điểm đáng chú ý là những khoảnh khắc hấp dẫn nhất của dịp All-Star thường không xuất phát từ các cuộc thi chính thức trên sân, mà nằm ở các bữa tiệc xa hoa hay các lần ra mắt giày thể thao phiên bản giới hạn thu hút đông đảo tín đồ đam mê sneaker. Năm nay, trận bóng giữa hai trường đại học HBCU Hampton và North Carolina A&T mới thực sự chạm đến cảm xúc chân thật của người xem, trái ngược với không khí uể oải và thiếu năng lượng tại sự kiện chính vào ngày thứ Bảy. Dù ban tổ chức thông báo vé đã bán hết, nhiều ghế vẫn để trống, ngay cả màn biểu diễn của rapper nổi tiếng Ludacris cũng không thể vực dậy tinh thần đám đông.
Sự kiện này là minh chứng rõ nét cho hệ quả của việc thể thao bị thương mại hóa quá mức. Đối với NBA, đây là một nguồn doanh thu lớn, do đó ưu tiên dành những vị trí đẹp nhất cho nhà tài trợ và người nổi tiếng là điều dễ hiểu về mặt kinh tế. Trải nghiệm trực tiếp của người hâm mộ bình dân vì vậy càng ngày càng trở nên hạn chế và được thay thế bằng các nội dung số trên các nền tảng như YouTube hay Instagram nhằm mục đích thu hút quảng cáo. Việc này khiến NBA trở thành một thương hiệu kinh doanh mạnh mẽ nhưng đồng thời cũng biến sự kiện trở thành một “cỗ máy trưng bày” dành cho giới doanh nghiệp hơn là dành cho fan hâm mộ.
Giá vé cao ngất ngưởng cũng là nguyên nhân khiến lượng khán giả thực sự nhiệt thành không thể tiếp cận sân vận động. Mức giá thấp nhất đã bắt đầu từ 200 USD cho một vé lẻ, đồng nghĩa với việc một gia đình bốn người cần chi khoảng 800 USD chỉ để mua được những vị trí ngồi ở tầng cao nhất – con số không nhỏ đối với phần lớn người hâm mộ.

Những hoạt động dưới sân không thể cứu được một ngày ảm đạm với quá ít khán giả
Việc những khán đài rộng lớn chỉ có thể “nhìn nhiều hơn nghe” trong một ngày hội tôn vinh các ngôi sao thể thao là điều đáng tiếc. Nguyên nhân không phải vì thiếu fan mà bởi họ bị loại khỏi sân bởi cơ chế phân bổ ghế ngồi nghiêng về truyền thông, đối tác và nhà tài trợ. Những vị trí vé rẻ thường gắn liền với nhóm cổ động viên nhiệt huyết và cuồng nhiệt lại bị thay thế bởi nhân viên làm việc hay khách mời doanh nghiệp, khiến bầu không khí quanh sân vận động trở nên trầm lắng. Đám đông truyền thông cũng thường xuyên phải giữ trật tự, giảm thiểu tiếng hò reo để đảm bảo tính chuyên nghiệp, vô tình bóp nghẹt nguồn năng lượng lan tỏa trong khán đài.
Một số ý kiến cho rằng địa điểm tổ chức tại Nam California có thể ảnh hưởng đến lượng khán giả do có nhiều lựa chọn giải trí khác hoặc năm ngoái diễn ra trùng với Tết Nguyên đán ở San Francisco. Tuy nhiên, vấn đề thực tế nằm ở cách phân bổ người tham dự và vòng xoáy thương mại hóa đã tạo ra một môi trường mà những người yêu bóng rổ chân chính gần như không còn chỗ đứng.

Các cầu thủ xúc tiến cổ vũ từ đám đông khi tham gia thi đấu
Mặc dù các cầu thủ thường bị nhận xét thi đấu với thái độ hời hợt, nhưng thực tế họ cũng rất cần nguồn năng lượng trực tiếp từ khán giả để thăng hoa trên sân. Chính vì vậy, những khoảnh khắc hiếm hoi khi đám đông thức tỉnh như lúc Damian Lillard đăng quang giải ném ba điểm hay rapper E-40 khuấy động sân khấu mới tạo nên điểm nhấn đáng nhớ trong suốt sự kiện. Tuy nhiên, đáng lẽ sự sôi động ấy phải trở thành tiêu chuẩn thường xuyên chứ không chỉ là ngoại lệ hiếm hoi.
Giải thích thuật ngữ chuyên môn (Glossary)
- HBCU (Historically Black Colleges and Universities): Đây là các trường đại học lịch sử dành riêng cho cộng đồng người da màu tại Mỹ. Những trận đấu bóng rổ thuộc hệ thống này mang đậm chất văn hóa đặc sắc, sôi nổi và đầy nhiệt huyết – hoàn toàn trái ngược với bầu không khí tẻ nhạt và công nghiệp hóa của NBA All-Star hiện nay.
- Corporate Seats (Ghế doanh nghiệp): Đây là những vị trí ngồi tốt nhất trong nhà thi đấu thường được các tập đoàn mua lại để phục vụ đối tác hoặc nhân viên cấp cao. Người ngồi ở các ghế này ít khi tạo ra tiếng reo hò phấn khích, dẫn đến bầu không khí thiếu sức sống giống như một cuộc họp trực tuyến buổi sáng.