Hàng trăm người dùng đã nhanh chóng tham gia thử nghiệm Yahoo Chat Comeback, dự án do Mai Anh Bảo – cựu sinh viên trường Bách Khoa – tự tay phát triển chỉ trong vòng hai tuần. Tuy nhiên, trải nghiệm hoài niệm ban đầu của họ nhanh chóng chuyển sang sự trống trải khi nhận ra thiếu vắng những cuộc trò chuyện quen thuộc. Dự án này gợi nhớ hình ảnh thân thuộc của Yahoo Messenger trên nền giao diện Windows XP với các chi tiết như thanh taskbar, cửa sổ kéo thả, Winamp phát nhạc và tiếng buzz quen thuộc, tất cả đều được vận hành trực tiếp trên trình duyệt. Nhưng điều mà nhiều người tìm kiếm dường như không còn nằm ở chính ứng dụng cũ nữa.

Giao diện Yahoo Chat Comeback với nền Windows XP chạy trên trình duyệt
Tính lan tỏa của dự án ngay lập tức được thể hiện khi bài đăng trên một cộng đồng mạng thu hút hàng trăm bình luận từ những người từng sử dụng Yahoo ngày trước. Họ khoe nick cũ, gọi tên bạn bè xưa thời Audition và tranh luận về cách lấy lại mật khẩu đã quên từ nhiều năm trước. Với thế hệ 8x-9x Việt Nam, Yahoo không đơn thuần là một ứng dụng mà còn là mạng xã hội đầu tiên và nơi lưu giữ nhiều ký ức gắn bó. Vào thời kỳ đỉnh cao, nền tảng này tại Việt Nam có hơn 1,5 triệu người dùng – con số đáng kể trong bối cảnh hạ tầng internet còn hạn chế. Tuy nhiên, giữa những tâm sự đó lại xuất hiện một nhận xét sâu sắc: “Vấn đề không phải là ứng dụng mà là con người.”

Cựu sinh viên Bách Khoa làm lại Yahoo Chat trong 2 tuần, nhưng có một thứ không thể 'hồi sinh'!- Ảnh 2.
Giao diện sống động của Yahoo Chat năm 2003 không đến từ công nghệ hay tính năng vượt trội mà bởi vì nó là trung tâm kết nối duy nhất để gặp gỡ mọi người trên mạng lúc bấy giờ. Tất cả bạn bè cùng lớp, trường và thậm chí khu phố đều tụ họp tại đây. Sự tập trung người dùng tạo nên sức hút khó thể sao chép bằng bất kỳ ứng dụng nào ngày nay.

Cựu sinh viên Bách Khoa làm lại Yahoo Chat trong 2 tuần, nhưng có một thứ không thể 'hồi sinh'!- Ảnh 3.
Thế nhưng vào năm 2025, mạng lưới ấy đã bị phân tán thành nhiều mảnh vụn. Những người bạn của thời Yahoo giờ đây trải rộng khắp các nền tảng khác như Zalo hay Facebook, hoặc thậm chí đã mất liên lạc hoàn toàn. Dù có cố gắng tái tạo nền tảng cũ đến đâu thì cũng không thể triệu hồi được họ quay trở lại cùng một phòng chat chung. Đây là lý do vì sao các dự án hồi sinh các nền tảng như MySpace hay AIM đều thất bại dù đã được nỗ lực nhiều lần – nguyên nhân chính không phải do thiếu ứng dụng mà là thiếu đi cộng đồng để tương tác.

Cựu sinh viên Bách Khoa làm lại Yahoo Chat trong 2 tuần, nhưng có một thứ không thể 'hồi sinh'!- Ảnh 4.
Đáng chú ý trong phần bình luận là rất ít người nhắc đến các tính năng hay giao diện của Yahoo Chat mà chủ yếu nhớ về cảm xúc và kỷ niệm cá nhân: “Nhớ những lần trốn học để online”, “Nhớ nickname crush hồi cấp ba”, “Nhớ cảm giác hồi hộp khi nhận tiếng buzz nửa đêm”. Điều được lưu giữ rõ nét không phải là app mà là phiên bản tuổi trẻ của chính họ với những khoảnh khắc vô tư, chưa bị áp lực công việc hay deadline chi phối.

Cựu sinh viên Bách Khoa làm lại Yahoo Chat trong 2 tuần, nhưng có một thứ không thể 'hồi sinh'!- Ảnh 6.
Một người dùng diễn đạt rất đúng thực trạng hiện nay: “Nó giống như chiếc điện thoại đầu tiên bạn từng dùng – luôn hoài niệm nhưng nếu bắt buộc phải sử dụng lại thì…” Câu nói bỏ lửng ấy như phản ánh đầy đủ cảm xúc vừa ngọt ngào vừa tiếc nuối về một thời đã qua.
Điều đặc biệt là Mai Anh Bảo dường như cũng thấu hiểu rõ giới hạn của dự án khi anh chia sẻ rằng mục tiêu không phải hồi sinh hoàn toàn Yahoo mà chỉ giúp mọi người được sống lại một vài kỷ niệm vui vẻ bên nhau. Vì thế dự án đã thành công khi mang lại sân chơi cho cộng đồng chia sẻ và ôn lại những ký ức xưa thông qua phần bình luận sôi nổi dưới bài đăng nhiều hơn là ở chức năng chat vốn rất hạn chế.
Hiện tượng tái tạo các nền tảng mạng xã hội cũ không chỉ dừng lại ở đây khi nhiều lập trình viên khác cũng bắt đầu xây dựng lại các phiên bản như Ola Chat hay Zing Me nhằm ghi dấu ký ức tập thể của thế hệ GenY Việt Nam. Dù biết rằng các app đó sẽ rơi vào tình trạng lag hoặc vắng khách sau thời gian ngắn và có thể bị bỏ quên hoàn toàn, giá trị thật sự vẫn nằm ở những phút giây người dùng lặng lẽ gõ tên nick cũ và mỉm cười nhớ về quá khứ – thứ cảm xúc vô hình mà bất kỳ máy chủ nào cũng không thể lưu giữ.