World Cup 1990 đã trở thành một chương bi tráng trong sự nghiệp của Diego Maradona, nơi ông trải qua những khoảnh khắc đan xen giữa tài năng vượt trội và những nỗi đau sâu sắc. Khi giải đấu diễn ra trên đất Ý, Maradona vẫn là biểu tượng sáng giá của bóng đá thế giới, nhưng đồng thời cũng phải đối mặt với giới hạn về thể lực và áp lực khủng khiếp từ truyền thông lẫn đối thủ. Argentina dưới sự dẫn dắt của ông bước vào kỳ World Cup này với nhiều khó khăn, từ đội hình có nhiều xáo trộn cho đến việc Maradona mang trên mình những thương tích nghiêm trọng. Cuộc hành trình ấy không chỉ là câu chuyện về một giải đấu mà còn là minh chứng cho ý chí chiến đấu quyết liệt của một thiên tài bóng đá trước thử thách của số phận.

Maradona và ký ức buồn tại World Cup 1990.
Maradona đã từng làm nên lịch sử tại Napoli khi biến đội bóng vốn nhỏ bé trở thành thế lực nổi bật trên bản đồ bóng đá Italy và châu Âu. Những danh hiệu Scudetto và UEFA Cup không chỉ mang lại vinh quang cá nhân mà còn truyền cảm hứng cho người dân miền Nam Italy, những con người vốn bị xem thường và phân biệt đối xử. Tuy nhiên, sự nghiệp huy hoàng đi kèm với những tổn thương thể xác do lối chơi rắn của các đối thủ cùng áp lực tâm lý ngày càng đè nặng lên đôi chân và tinh thần của ông.
Argentina bước vào World Cup 1990 với tư cách nhà vô địch nhưng đội hình đã mất đi nhiều trụ cột quan trọng từng góp công lớn vào chức vô địch năm 1986. Bản thân Maradona cũng gặp phải chấn thương nặng khiến mỗi bước chạy đều trở nên đau đớn thay vì những pha đi bóng mềm mại và uyển chuyển như trước đây. Trận khai mạc gặp Cameroon ngay trên sân San Siro đã tạo nên cú sốc lớn khi Argentina thất bại với tỷ số 0-1 dưới sức ép dữ dội từ đối thủ châu Phi chơi đầy thể lực và quyết tâm.

Maradona cùng Argentina gục ngã ngay tại trận đấu mở màn.
Thất bại ê chề này đã phát sinh cuộc chiến truyền thông căng thẳng khi Maradona công khai chế giễu khán giả Milan – nơi vốn là trung tâm của bóng đá phía Bắc Italy – bằng lời nhận xét đầy mỉa mai về việc họ lần đầu tiên ủng hộ các cầu thủ châu Phi. Phát ngôn này củng cố hình ảnh của ông như một chiến binh chống lại mọi thành kiến xã hội và địa chính trị tồn tại cả trong lòng nước chủ nhà.
Trước nguy cơ bị loại sớm, Argentina phải thắng Liên Xô ngay tại Naples, thành phố mà Maradona được xem như thần tượng bất tử. Trận đấu trở nên căng thẳng hơn khi thủ môn chính thức Nery Pumpido dính chấn thương nặng ngay từ đầu trận. Trong tình huống hiểm nghèo ấy, “bàn tay của Chúa” lại xuất hiện theo một cách khác biệt: Maradona dùng tay để cứu thua trên vạch vôi trong một tình huống dứt điểm nguy hiểm từ các cầu thủ Liên Xô mà trọng tài không phát hiện được. Argentina sau đó giành chiến thắng 2-0 nhờ các bàn thắng quan trọng từ Troglio và Burruchaga, qua đó tiếp tục cuộc hành trình sống còn ở giải đấu.

Maradona đã dùng sự tinh quái để giúp Argentina vượt qua Liên Xô.
Ở tuổi 29, sức mạnh thể chất của Maradona giảm sút rõ rệt so với thời kỳ đỉnh cao nhưng trí tuệ chiến thuật và sự mưu mẹo vẫn giúp ông dẫn dắt đội tuyển tiến bước mạnh mẽ. Chính tinh thần chiến đấu không khoan nhượng ấy khiến ông luôn sẵn sàng sử dụng mọi chiêu thức cần thiết để đảm bảo quyền lợi cho đội bóng quê hương.
Vòng knock-out đưa Argentina đối đầu Brazil trong một trận cầu đỉnh cao thu hút sự chú ý toàn thế giới. Dù Brazil kiểm soát trận đấu phần lớn thời gian với hàng loạt cơ hội nguy hiểm nhưng Argentina vẫn giữ vững phòng tuyến bằng tinh thần thép và khả năng chịu đựng phi thường. Khi trận đấu chỉ còn lại khoảng 10 phút cuối, khoảnh khắc thiên tài của Maradona lóe sáng: ông vượt qua ba cầu thủ áo vàng rồi tung đường chuyền sắc bén cho Claudio Caniggia ghi bàn duy nhất, mang về chiến thắng nghẹt thở cho Argentina.

Maradona tả xung hữu đột trước khi tung đường chuyền dọn cỗ cho Caniggia.
Pha kiến tạo ấy được xem là khoảnh khắc rực rỡ cuối cùng của thiên tài bóng đá người Argentina trên sân cỏ quốc tế. Nó phản ánh tinh thần kiên cường cùng tố chất nghệ sĩ bất diệt dù thể trạng không còn sung mãn như trước.
Bước vào bán kết gặp đội chủ nhà Italy ngay tại thành phố Naples, Maradona tạo ra một cú sốc khác bằng cách kích thích tình cảm địa phương khi ám chỉ người dân Naples bị coi thường bởi phần còn lại nước Ý. Ông khẳng định rằng họ chỉ được gọi là người Italy đúng một ngày trong năm còn lại bị coi là người Châu Phi. Lời nói này chia rẽ nội bộ nước chủ nhà, khiến người hâm mộ Naples đứng về phía Maradona với thông điệp yêu thương được thể hiện rõ qua tấm băng rôn cổ vũ đông đảo trên sân vận động San Paolo.

Số 10 thực hiện cú penalty thành công, góp công lớn đưa Argentina vào trận chung kết.
Trận đấu kéo dài đến loạt luân lưu cân não, nơi Maradona thực hiện thành công quả phạt đền quan trọng giúp đồng đội có thêm động lực thi đấu bình tĩnh. Thủ môn Goycochea sau đó hóa anh hùng khi cản phá cú sút cuối cùng của Italy, mở đường cho Argentina tiến vào chung kết lần nữa.
Tuy nhiên, giấc mơ bảo vệ ngôi vô địch kết thúc trong nước mắt cay đắng ở trận chung kết tại Rome. Đối diện Tây Đức giàu kinh nghiệm và cực kỳ kỷ luật, Argentina mất đi chân sút chủ lực Caniggia do án treo giò và phải gồng mình chống đỡ đến tận phút cuối cùng. Trận chung kết trở nên hỗn loạn với hai cầu thủ bị truất quyền thi đấu bên phía Argentina và một quả phạt đền gây tranh cãi dành cho đối thủ ở phút thứ 85. Khi Andreas Brehmer ghi bàn quyết định, Diego Maradona – biểu tượng thép không gãy – đứng lặng ngắm sân vận động rồi bật khóc nức nở như một đứa trẻ đầy tiếc nuối.

Maradona đã rơi những giọt nước mắt tiếc nuối sau trận chung kết tại Rome.
Nỗi đau của ông không chỉ vì sự nghiệt ngã từ trọng tài hay đối thủ mà còn là nhận thức sâu sắc rằng thời đại huy hoàng của mình đang dần vụt tắt. Sức khỏe suy giảm cùng môi trường bóng đá chuyển sang thực dụng khiến phép màu khó có thể tái hiện thêm nữa. World Cup 1990 đánh dấu dấu chấm hết cho kỷ nguyên lãng mạn nơi thiên tài như Maradona có thể khuấy động cả thế giới bằng kỹ thuật và lòng quả cảm.
Hình ảnh Diego Maradona – người anh hùng máu lửa vừa chiến đấu hết mình vừa rơi lệ giữa biển người trên sân cỏ Italy – sẽ mãi vang vọng như biểu tượng bất tử trong lịch sử bóng đá thế giới.