Khái niệm “DNA câu lạc bộ” tại Manchester United và Tottenham đang trở thành đề tài gây tranh cãi khi nhiều ý kiến cho rằng đây là sự ám ảnh phi lý. Việc một huấn luyện viên phải tuân thủ tuyệt đối truyền thống của đội bóng, đặc biệt là trong các câu lạc bộ lớn như MU hay Spurs, đôi khi biến thành áp lực vô hình làm hạn chế sự đổi mới và sáng tạo. Những trận thắng hay thua không chỉ đơn giản phản ánh phong cách chơi gắn liền với DNA của đội, mà còn phụ thuộc vào hiệu quả chiến thuật và khả năng vận hành linh hoạt theo từng hoàn cảnh cụ thể.
Tại Man United, việc lựa chọn huấn luyện viên gần đây đã xoay quanh vấn đề có phù hợp với “DNA” câu lạc bộ hay không. Khi Ruben Amorim bị sa thải sau hơn một năm, Gary Neville – cựu đội trưởng nổi tiếng – nhấn mạnh việc cần một chiến lược gia đồng điệu với bản sắc truyền thống để vực dậy đội bóng. Thế nhưng, thực tế lịch sử lại chứng minh điều ngược lại khi Alex Ferguson – người mang về nhiều danh hiệu nhất cho MU – đến từ Scotland và không hề có mối liên hệ trước đó với đội bóng. Ông đã xây dựng nên triều đại vĩ đại bằng chính sự thay đổi và cách tiếp cận mới mẻ chứ không hoàn toàn dựa trên “DNA” cũ.
Chiến thắng 2-0 trước Manchester City ngay trong trận đầu tiên dẫn dắt của Michael Carrick đã thắp lên hy vọng trở lại với phong cách bóng đá đặc trưng của Manchester United. Lối chơi nhanh, tấn công cống hiến được xem là bản sắc truyền thống mà người hâm mộ mong muốn duy trì. Tuy nhiên, việc thành công của Carrick không chỉ dựa vào việc ông sở hữu “DNA” của đội bóng mà còn bởi hiệu quả chiến thuật và sự thích nghi với hoàn cảnh hiện tại.

Carrick đang nhận được kỳ vọng ở MU.
Tương tự như vậy, những câu lạc bộ khác như Arsenal hay Chelsea cũng từng trải qua những giai đoạn thay đổi đáng kể dưới sự dẫn dắt của các huấn luyện viên không có liên quan chặt chẽ đến “DNA” cũ. Arsene Wenger đã phá vỡ khuôn mẫu phòng ngự nhàm chán để biến Arsenal thành tập thể chơi tấn công mãn nhãn suốt nhiều mùa giải. Trong khi đó, Jose Mourinho đến Chelsea và định hình một phong cách bóng đá trực diện, mạnh mẽ, trái ngược hẳn với truyền thống trước đó của đội bóng. Họ đều thành công và đem lại danh hiệu mà người hâm mộ mong đợi.
Điều này càng khẳng định rằng khái niệm “DNA” thường được sử dụng một cách chủ quan để biện minh cho thất bại hoặc bảo vệ thành công. Nếu nhìn rộng ra, nhiều huyền thoại trong làng bóng đá từng chứng minh rằng việc bám víu quá chặt vào truyền thống đôi khi là chiếc gông xiềng khiến đội bóng khó phát triển và vươn tới tầm cao mới.

Sir Alex không liên quan đến MU trước khi dẫn dắt đội.
Ở Tottenham Hotspur, câu chuyện cũng không kém phần phức tạp. Dù người hâm mộ vẫn hoài niệm về những năm tháng huy hoàng cùng thứ bóng đá kiểm soát đẹp mắt của thập niên 1950 – 1960, nhưng thực tế thì DNA của Spurs lại gắn liền với những thất bại nối tiếp nhau trong thập kỷ gần đây. Huấn luyện viên Frank phải đối mặt với áp lực lớn khi phong cách bóng đá trực diện mà ông áp dụng bị cho là xa rời bản sắc truyền thống. Thất bại trong các cuộc đụng độ quan trọng càng khiến ông đứng trước nguy cơ mất chức sớm.
Mối quan hệ giữa huấn luyện viên và DNA câu lạc bộ thật ra không phải yếu tố quyết định mọi thứ mà kết quả trên sân mới là thước đo cuối cùng. Thành công sẽ giúp người hùng mới dễ dàng nhận được sự ủng hộ từ cổ động viên dù họ có thể phá vỡ những chuẩn mực xưa cũ đến đâu đi nữa.
Nhìn chung, ám ảnh về DNA tại Manchester United và Tottenham là một quan điểm phi lý nếu đánh giá khách quan lịch sử phát triển cũng như những đổi thay trong các đội bóng hàng đầu nước Anh. Điều tối quan trọng vẫn là chiến thắng và sự thích nghi đúng lúc để đưa câu lạc bộ tiến lên phía trước.