Rayo Vallecano, đội bóng mang biệt danh “Los Franjirrojos” hay “El Matagigantes”, là biểu tượng kiên cường mang đậm chất cộng đồng và cánh tả tại thủ đô Madrid. Dù luôn đứng dưới cái bóng của hai ông lớn Real Madrid và Atletico Madrid, Rayo Vallecano vẫn xây dựng được bản sắc riêng thông qua sự gắn bó mật thiết với khu vực Vallecas – nơi có truyền thống giai cấp công nhân mạnh mẽ. Lịch sử phát triển của đội bóng phản ánh tinh thần đấu tranh không ngừng nghỉ, từ những ngày đầu thành lập năm 1924 cho đến khi trở lại đấu trường châu Âu sau nhiều thập kỷ.
Rayo Vallecano được thành lập vào ngày 29 tháng 5 năm 1924 với tên gọi Agrupacion Deportiva El Rayo. Câu lạc bộ ra đời ở vùng đất nổi tiếng là quê hương của Prudencia Priego, vợ của vị chủ tịch đầu tiên Julian Huerta. Giai đoạn đầu, Rayo thi đấu trong các giải nghiệp dư và khu vực quanh Madrid, từng bước gây dựng danh tiếng qua nỗ lực không ngừng. Một dấu mốc quan trọng diễn ra vào năm 1949 khi đội bóng quyết định thêm dải chéo đỏ trên nền áo trắng – thiết kế lấy cảm hứng từ River Plate (Argentina) sau một thỏa thuận hợp tác với Atletico Madrid. Năm này cũng chứng kiến bước tiến lớn khi Rayo lần đầu tiên thăng hạng lên Tercera Division, mở ra chương mới cho sự nghiệp thi đấu.
Trong khoảng thời gian từ thập niên 1950 đến cuối thế kỷ 20, Rayo Vallecano nổi tiếng như một câu lạc bộ “yo-yo” điển hình của bóng đá Tây Ban Nha với việc liên tục lên xuống hạng giữa La Liga và Segunda Division. Mùa giải 1983–1984 được xem là quãng thời gian khó khăn nhất khi họ rớt xuống hạng ba Segunda Division B nhưng nhanh chóng phục hồi để tiếp tục chiến đấu trên các sân chơi cao hơn. Năm 1989 ghi dấu một bi kịch đau lòng khi Laurie Cunningham – cựu cầu thủ xuất sắc từng khoác áo Real Madrid và giành Cup FA với Wimbledon – qua đời trong một tai nạn xe hơi gần Madrid ngay khi đang thi đấu cho Rayo, để lại nỗi tiếc thương sâu sắc trong lòng người hâm mộ.

Laurie Cunningham và Hugo Maradona tại Rayo Vallecano
Giai đoạn hoàng kim của Rayo Vallecano bắt đầu từ cuối những năm 1990 khi họ giành quyền thăng hạng vào năm 1999. Mùa giải 2000–01 đánh dấu bước ngoặt lịch sử khi nhờ suất Fair Play, đội bóng nhỏ bé này tham dự UEFA Cup và xuất sắc lọt tới vòng tứ kết. Trên hành trình đó, họ đã vượt qua nhiều đối thủ mạnh như Lokomotiv Moscow (Nga) và Bordeaux (Pháp), chỉ chịu dừng chân trước Deportivo Alaves – á quân chung cuộc. Tuy nhiên, sau những thành công vang dội, CLB trải qua khủng hoảng nghiêm trọng với hai lần xuống hạng liên tiếp vào các năm 2003 và 2004 khiến họ phải trở lại Segunda Division B.
Từ mùa giải 2005–06, huyền thoại Michel của Real Madrid được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng nhằm vực dậy tinh thần đội bóng. Dưới sự dẫn dắt của ông, Rayo dần trở lại giải hạng Nhì sau khi thắng Benidorm và Zamora trong loạt play-off mùa giải 2007–08. Đến mùa giải 2010–11, CLB về nhì tại Segunda Division để trở lại La Liga sau tám năm vắng bóng dù phải đối mặt với khó khăn tài chính nặng nề.
Bước sang kỷ nguyên hiện đại từ năm 2011 đến nay, dưới thời HLV Paco Jemez (2012–2016), Rayo thể hiện lối chơi tấn công rực lửa đầy nhiệt huyết dù ngân sách hạn chế. Dù vậy, tháng 5 năm 2016 chứng kiến việc CLB rớt hạng sau chuỗi năm mùa liên tiếp trụ lại La Liga lâu nhất trong lịch sử đội bóng lúc bấy giờ. Tháng 8 năm 2020 đánh dấu sự kiện quan trọng khi Andoni Iraola lên thay ghế nóng, giúp đội bóng thăng hạng La Liga mùa giải 2021–22 qua cửa play-off. Dưới triều đại Iraola, Rayo không chỉ lọt vào bán kết Copa del Rey lần đầu tiên kể từ năm 1982 mà còn duy trì vị trí vững chắc tại La Liga dù sở hữu sân vận động nhỏ nhất cùng kinh phí eo hẹp nhất giải.
Chưa dừng lại ở đó, mùa giải 2024–25 chứng kiến thành tích vượt bậc khi Rayo Vallecano kết thúc ở vị trí thứ tám tại La Liga, qua đó giành quyền trở lại sân chơi châu Âu lần đầu tiên sau 24 năm. Tại vòng play-off UEFA Conference League mùa giải 2025–26, họ dễ dàng đánh bại Neman Grodno (Belarus) với tổng tỷ số áp đảo 5-0 để tiến vào vòng phân hạng cuối cùng.
Rayo Vallecano còn nổi bật bởi bản sắc chính trị sâu sắc gắn liền với khu vực Vallecas – trung tâm của tầng lớp lao động cánh tả ở Madrid. Cổ động viên trung thành nhất của CLB là nhóm Bukaneros luôn thể hiện rõ quan điểm chống phân biệt chủng tộc và phát xít cũng như bảo vệ quyền lợi người lao động. Những biểu ngữ về Che Guevara hay lá cờ Cộng hòa Tây Ban Nha cùng khẩu hiệu nổi tiếng “No pasaran!” thường xuyên xuất hiện trên khán đài sân nhà Campo de Futbol de Vallecas tạo nên không khí sôi động đặc trưng.
Sân vận động Campo de Futbol de Vallecas được khánh thành vào ngày 10 tháng 5 năm 1976 với sức chứa chỉ khoảng 14.708 chỗ ngồi – nhỏ nhất trong số các sân đấu tại La Liga. Sân có thiết kế độc đáo khi phía sau một khung thành không có khán đài mà thay bằng một bức tường lớn có bảng thông tin do giới hạn về diện tích đất đai. Trước đây sân từng mang tên Teresa Rivero (2004–2011) theo tên nữ chủ tịch đội bóng trước khi trở về tên gọi gắn liền với địa danh quen thuộc Vallecas.

Kiến trúc độc đáo phía sau khung thành sân Campo de Futbol de Vallecas
Không sở hữu nhiều chiếc cúp vàng hay phòng truyền thống đồ sộ như những ông lớn Real Madrid hay Barcelona, nhưng sức hút thực sự của Rayo Vallecano nằm ở linh hồn và tinh thần bất khuất đặc trưng của giai cấp công nhân nơi đây. Đội bóng là minh chứng sống động cho giá trị nguyên bản của bóng đá – nơi tình yêu với môn thể thao này vượt lên trên tất cả những áp lực thương mại và danh lợi.