Mùa chuyển nhượng 2025/2026 đang đi đến những ngày cuối cùng, Arsenal khiến giới chuyên môn và người hâm mộ cảm nhận rõ sự tương phản trong chiến lược tài chính của mình. Trong khi đội bóng thành London mạnh tay chi gần 250 triệu bảng cho việc nâng cấp đội hình với tham vọng chinh phục danh hiệu, thì chiều ngược lại lại là bức tranh ảm đạm với việc thanh lý cầu thủ gặp nhiều khó khăn.
Để nhìn nhận vấn đề sâu sắc hơn, cần xem xét cách Arsenal xử lý dòng tiền trên thị trường chuyển nhượng. Họ liên tục đầu tư vào các ngôi sao hàng đầu để củng cố sức mạnh, nhưng nguồn thu từ việc bán cầu thủ hiện tại hầu như không có gì đáng kể. Trong số những cái tên rời Emirates mùa hè này, Thomas Partey, Jorginho, Kieran Tierney và Takehiro Tomiyasu đều ra đi dưới dạng chuyển nhượng tự do hoặc cho mượn không kèm phí, khiến quỹ chuyển nhượng của CLB gần như không được bổ sung.
Arsenal có một mùa hè mua sắm rầm rộ, nhưng chưa thu được nhiều tiền
Những khoản tiền mà Arsenal thu về chỉ xuất phát từ thương vụ bán Nuno Tavares cho Lazio với mức phí khoảng 7-8 triệu euro theo điều khoản mua bắt buộc sau khi cho mượn, cũng như việc chuyển nhượng Marquinhos sang Cruzeiro với giá gần 3 triệu bảng. Đây là con số quá nhỏ bé nếu so sánh với tổng ngân sách chi tiêu khổng lồ mà họ đã bỏ ra. Sự mất cân đối nghiêm trọng giữa chi và thu khiến Arsenal phải đối diện với bài toán tài chính khó giải quyết.
Khó khăn mà Arsenal gặp phải trên thị trường bán cầu thủ không chỉ đơn thuần là vấn đề tài chính mà còn liên quan đến nhiều nguyên nhân nội tại và chiến lược quản lý. Trước hết, nền tảng lương bổng ở Ngoại hạng Anh vốn nổi tiếng cao hơn đáng kể so với các giải đấu khác châu Âu do nguồn hợp đồng truyền hình lớn. Nhiều cầu thủ dự bị tại “Pháo thủ” hưởng mức lương vượt xa những ngôi sao ở Serie A hay La Liga. Điều này tạo nên tình thế nan giải khi các đội bóng bên ngoài khó lòng đáp ứng mức đãi ngộ tương xứng, còn cầu thủ thì e ngại giảm thu nhập để tìm bến đỗ mới.
Một yếu tố nữa ảnh hưởng trực tiếp đến giá trị chuyển nhượng chính là phong cách quản lý của huấn luyện viên Mikel Arteta. Dù phương pháp của ông đem lại hiệu quả trên sân cỏ, nó lại có tác động tiêu cực lên thị trường cầu thủ của CLB. Khi Arteta mất niềm tin vào một tiền vệ hay hậu vệ nào đó, họ thường bị loại khỏi kế hoạch thi đấu dài hạn và ít được sử dụng. Điều này không chỉ khiến cầu thủ mất phong độ mà còn phát đi tín hiệu rõ ràng đến các đội bóng khác rằng Arsenal muốn bán gấp – một tín hiệu làm giảm đáng kể sức mạnh đàm phán và đẩy giá trị thị trường xuống thấp hơn rất nhiều.
Giá trị của Zinchenko bị sụt giảm nghiêm trọng
Tình trạng này tương tự như trường hợp Oleksandr Zinchenko khi anh chỉ đá chính vỏn vẹn 5 trận mùa trước khiến giá trị chuyển nhượng lao dốc nghiêm trọng. Các CLB khác như Manchester United cũng gặp cảnh tương tự với những cầu thủ bị gạt bỏ hoàn toàn khỏi kế hoạch thi đấu như Jadon Sancho hay Alejandro Garnacho dẫn đến việc họ cũng bị định giá thấp trên thị trường.
Không chỉ là vấn đề ai được bán mà thời điểm thực hiện giao dịch cũng đóng vai trò then chốt trong việc thu lợi nhuận tối ưu từ cầu thủ. Một ví dụ rõ nét là Aaron Ramsdale – người từng lọt vào Đội hình tiêu biểu PFA và giữ vị trí số một trong khung gỗ của đội á quân Ngoại hạng Anh mùa 2022/23. Nếu Arsenal bán anh ngay lúc đó, họ có thể thu về 40-50 triệu bảng. Nhưng thay vì vậy, CLB giữ anh lại làm thủ môn dự bị và cuối cùng bán với giá chỉ còn khoảng 25 triệu bảng sau một năm – mức giảm gần một nửa giá trị ban đầu.
Ngoài ra, lò đào tạo trẻ của Arsenal vẫn chưa phát huy hết tiềm năng tạo ra nguồn doanh thu bền vững từ việc bán các tài năng trẻ. Trong khi Liverpool thu về gần 88 triệu bảng chỉ riêng trong kỳ chuyển nhượng vừa qua từ các sản phẩm học viện, Pháo thủ vẫn chưa xây dựng được hệ thống khai thác lợi ích tài chính tương tự dù sở hữu nhiều tài năng triển vọng.
Một vòng luẩn quẩn khác khiến Arsenal khó thanh lí cầu thủ nằm ở vấn đề chấn thương và các bản hợp đồng cho mượn thất bại. Các cầu thủ được gửi đi để tích lũy kinh nghiệm như Fabio Vieira hay Reiss Nelson không thể hiện được phong độ do chấn thương hoặc sa sút phong độ, làm giảm giá trị trong mắt các đội bóng tiềm năng. Bên cạnh đó, những cầu thủ vốn đã có tiền sử chấn thương như Kieran Tierney hay Takehiro Tomiyasu càng trở nên khó thanh lí hơn bởi nguy cơ sức khỏe lâu dài không đảm bảo.
Sự lệch pha rõ rệt giữa chi tiêu và doanh thu đang đặt Arsenal trước áp lực gia tăng từ Luật Công bằng Tài chính (FFP) cũng như Quy tắc Lợi nhuận & Bền vững (PSR). Mặc dù hiện tại câu lạc bộ chưa bước vào vùng báo động đỏ về vi phạm quy định tài chính UEFA, song khoảng cách giữa chi phí vận hành và nguồn thu đang tiến sát giới hạn an toàn hơn bao giờ hết.
Việc vung tay trên thị trường chuyển nhượng là canh bạc với Pháo thủ
Theo đó, luật FFP kiểm soát chặt chẽ tổng chi phí dành cho đội hình – bao gồm lương cầu thủ, phí chuyển nhượng được phân bổ hàng năm và phí đại diện – không được vượt quá 70% doanh thu của câu lạc bộ trong chu kỳ ba năm. Với khoản chi khổng lồ lên tới gần 250 triệu bảng vào mùa hè này cùng với mức khấu hao chuyển nhượng tăng cao qua năm tháng, Arsenal đang ở sát ngưỡng giới hạn này khiến mọi động thái tài chính đều phải cân nhắc kỹ càng.
Trước áp lực ấy, Arsenal tận dụng những cấu trúc thương vụ linh hoạt để giảm tải áp lực chi phí tức thời trên bảng cân đối kế toán. Thay vì ký hợp đồng mua đứt ngay lập tức với các mục tiêu như hậu vệ Piero Hincapie từ Bayer Leverkusen, họ ưu tiên dùng những bản hợp đồng cho mượn đi kèm điều khoản mua đứt tùy chọn hay bắt buộc dựa trên điều kiện cụ thể như thành tích đội bóng hoặc dự Champions League – mô hình giúp trì hoãn ghi nhận chi phí sang năm tài chính tiếp theo. Chiêu thức này từng được áp dụng thành công khi mang về David Raya hồi đầu mùa.