Trận chung kết Champions League diễn ra tại Puskas Arena, Budapest vào ngày 30/5 đánh dấu bước ngoặt cuối cùng của một mùa giải đầy thử thách dành cho hai đại diện hàng đầu châu Âu. Arsenal đã bước vào cuộc đua với tổng cộng 63 trận trên mọi đấu trường trong mùa giải này, trải dài qua nhiều mặt trận đến tận đầu tháng 4. Ngược lại, PSG thi đấu ít hơn với 56 trận ở các giải quốc nội và chưa tính thêm 7 trận tại FIFA Club World Cup ngay đầu mùa hè năm ngoái. Sự khác biệt rõ ràng về cường độ thi đấu được dự đoán sẽ tác động không nhỏ tới thể lực và phong độ của các cầu thủ khi bước vào trận chiến cuối cùng.
Trong bối cảnh World Cup 2026 đang đến gần, thời gian nghỉ ngơi đối với các ngôi sao hàng đầu gần như bị rút ngắn tối đa. Tuy nhiên, xét về khối lượng vận động thực tế, PSG đang có phần ưu thế nhờ cách xoay vòng cầu thủ hợp lý và chiều sâu đội hình vượt trội. HLV Luis Enrique tận dụng triệt để nguồn lực tài chính mạnh mẽ từ chủ sở hữu Qatar để duy trì đội hình dày chất lượng cao, giúp các trụ cột được nghỉ ngơi ở Ligue 1 nhưng vẫn giữ được sự cạnh tranh ở đẳng cấp châu lục.
Chỉ tính riêng từ vòng bảng Champions League đến chung kết, PSG phải trải qua 16 trận đấu do vị trí thứ 11 vòng bảng buộc họ phải thi đấu play-off với Monaco, nhiều hơn Arsenal là 14 trận. Cũng theo thống kê từ đội hình xuất phát trong bán kết lượt về, tổng số phút thi đấu của 11 cầu thủ chính thức Arsenal tại giải quốc nội nhiều hơn PSG gần 7.000 phút, cụ thể là 6.726 phút – con số phản ánh sự chịu tải nặng nề hơn rất nhiều của Pháo thủ so với đội bóng thủ đô Paris.
Đội trưởng Marquinhos là minh chứng điển hình cho chiến thuật xoay tua của PSG khi trung vệ người Brazil chỉ tập trung thi đấu chính ở sân chơi châu lục mà gần như không góp mặt tại Ligue 1 trong giai đoạn từ giữa tháng Hai đến giữa tháng Tư. Trong khi đó, những cầu thủ như Ousmane Dembele liên tục đối mặt với chấn thương và chỉ một lần đá trọn vẹn 90 phút tại Ligue 1 suốt mùa giải dù ra sân nhiều lần. Chính sách xoay vòng vừa giúp bảo toàn thể lực cho các ngôi sao nhưng cũng gây ra những thất bại đáng tiếc ở giải quốc nội sau các trận đấu Champions League quan trọng.
Một ví dụ khác là tiền đạo Khvicha Kvaratskhelia cũng chỉ có hai lần đá trọn vẹn sau 28 lượt trận ở Ligue 1 mùa này. Enrique sử dụng đến 28 cầu thủ tại giải quốc nội, nhiều hơn Arsenal ba người, nhằm duy trì thể trạng tốt nhất cho các trụ cột trong suốt hành trình Champions League đầy cam go. Đáng chú ý, tiền vệ trẻ Warren Zaire-Emery là người có thời gian thi đấu nhiều nhất bên phía PSG với khoảng 2.453 phút, tuy nhiên con số này vẫn bị vượt trội bởi sáu cầu thủ Arsenal đạt mốc ấy tại Ngoại hạng Anh.

Tiền đạo cánh PSG Khvicha Kvaratskhelia đi bóng qua hàng thủ Bayern trong trận bán kết Champions League
Ngoại hạng Anh được UEFA đánh giá là giải đấu có độ cạnh tranh khắc nghiệt nhất châu Âu dựa trên hệ số điểm CLB, trong khi Ligue 1 xếp hạng năm nên sự khác biệt về cường độ và yêu cầu thể lực là điều dễ hiểu. Giải Pháp còn có ít vòng đấu hơn Ngoại hạng Anh tới bốn vòng do quy mô chỉ gồm 18 đội tham dự. Vì vậy, các cầu thủ Arsenal phải chịu tải lớn hơn đáng kể khi đá chính hoặc ra sân thường xuyên xuyên suốt mùa giải.
Hàng loạt trụ cột bên phía Arsenal như Declan Rice, William Saliba hay Gabriel đều có ít nhất 30 lần ra sân tại Ngoại hạng Anh mùa này, điều mà bên phía PSG chỉ có duy nhất Zaire-Emery làm được. Thậm chí, trong top 10 cầu thủ thi đấu nhiều nhất cho hai đội ở giải quốc nội thì PSG chỉ đóng góp hai cái tên và từng được phép hoãn một trận đấu Ligue 1 để tập trung chuẩn bị cho tứ kết Champions League nhằm đảm bảo thể trạng tốt nhất.

Declan Rice mừng bàn thắng trong trận Arsenal thắng Leverkusen
Trước thềm chung kết, PSG nhận ưu thế nghỉ ngơi nhỉnh hơn hẳn khi được nghỉ tới 13 ngày trước trận chiến cuối cùng so với con số chỉ là sáu ngày của Arsenal. Đội bóng Paris sớm đăng quang Ligue 1 nhờ chiến thắng trước Lens ngày 13/5 và chỉ còn một trận cuối gặp Paris FC hồi giữa tháng Năm. Trong lúc đó, Arsenal vô địch sớm một vòng và đá trận cuối gặp Crystal Palace vào ngày 24/5 mới đây.
Sự áp đảo lâu dài của PSG tại Ligue 1 được củng cố bởi lịch sử thống trị khi giành tới 12 chức vô địch trong vòng 14 mùa giải kể từ khi Qatar Sports Investments tiếp quản năm 2012. Trái lại, Arsenal vừa kết thúc chuỗi chờ đợi kéo dài suốt hai thập kỷ để trở lại ngôi vương nước Anh. Cả hai hiện đều sở hữu số danh hiệu quốc gia lên tới con số 14 và chuẩn bị bước vào màn so tài quyết định danh hiệu danh giá nhất cấp câu lạc bộ châu Âu.