Nhà máy cuối cùng của một thương hiệu sản xuất dụng cụ nổi tiếng tại Mỹ, đã quyết định đóng cửa sau gần hai thế kỷ hoạt động. Nguyên nhân được công bố là do sự thay đổi trong yêu cầu kỹ thuật sản phẩm – cụ thể là nhu cầu về thước cuộn với số in ở cả hai mặt, trong khi nhà máy chỉ có khả năng in một mặt. Điều này dẫn đến việc sa thải hơn 5.000 lao động và đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn lịch sử dài gắn bó với ngành công nghiệp địa phương.
Trong suốt khoảng thời gian dài, nhà máy từng là biểu tượng kinh tế và văn hóa của thị trấn New Britain, đóng góp lớn vào sự phát triển công nghiệp của khu vực và quốc gia. Những sản phẩm công cụ như tua vít, máy khoan hay thước cuộn được sản xuất hàng triệu chiếc tại đây, trở thành phần không thể thiếu trong đời sống người lao động và xây dựng nước Mỹ. Tuy nhiên, quá trình chuyển dịch sản xuất ra nước ngoài cùng áp lực tối ưu hóa chi phí đã làm suy yếu vị thế của nhà máy này.

Nhà máy Stanley Black & Decker 181 năm tuổi bị ảnh hưởng bởi yếu tố sản xuất thước cuộn
Lý giải cho quyết định này, phía công ty cho rằng thị trường đã chuyển hướng sang loại thước cuộn có in số ở cả hai mặt nhằm tạo thuận tiện cho người dùng. Tuy nhiên, công nghệ in hai mặt hiện chưa được áp dụng tại nhà máy Mỹ, và thay vì đầu tư nâng cấp dây chuyền, hãng chọn di dời sản xuất sang Thái Lan để giảm chi phí vận hành. Động thái này nhận được nhiều phản ứng trái chiều từ cộng đồng người tiêu dùng và ngay cả các công nhân cũ của nhà máy.

Công nhân tại nhà máy Stanley Black & Decker từng làm việc với sản phẩm thước cuộn
Nhiều khách hàng trung thành bày tỏ nghi ngờ về tính chính xác của lý do trên, bởi họ chưa bao giờ gặp khó khăn với thiết kế thước in một mặt. Bên cạnh đó, dữ liệu nhập khẩu vật tư từ Thái Lan cũng cho thấy không phải toàn bộ mẫu mã đều có in hai mặt như tuyên bố. Các chuyên gia phân tích chỉ ra rằng đây thực chất là chiến lược kinh doanh nhằm giảm thiểu chi phí hậu đại dịch Covid-19, khi chi phí nhân công tại Thái Lan thấp hơn tới ba phần tư so với Mỹ.

New Britain đang mất dần bản sắc công nghiệp truyền thống
Quá trình chuyển dịch sản xuất sang các quốc gia có chi phí thấp không phải mới mẻ mà đã diễn ra âm thầm từ những năm 1960. Khi đó, New Britain được biết đến như ‘Thành phố Phần cứng’ với hàng loạt nhà máy lớn phủ kín phố Myrtle. Nhưng theo thời gian, các cơ sở này dần đóng cửa hoặc chuyển hướng sang Mexico rồi Trung Quốc và Thái Lan. Mặc dù từng có những cuộc đình công phản đối chuyển dịch này, nhưng lợi ích kinh tế vẫn khiến các lãnh đạo doanh nghiệp kiên định với chiến lược toàn cầu hóa chuỗi cung ứng.
Việc đóng cửa cuối cùng không chỉ gây mất việc làm mà còn khiến cư dân New Britain mất đi một phần ký ức văn hóa quan trọng. Thành phố từng tự hào với bảo tàng công nghiệp đặc trưng cùng các tác phẩm nghệ thuật ghi lại hình ảnh người lao động bên những dây chuyền sản xuất sừng sững dưới màn khói lửa của quá khứ huy hoàng. Hiện nay, thị trường lao động địa phương đang cố tìm kiếm cơ hội mới trong các ngành phụ trợ như linh kiện hàng không hoặc quốc phòng, nhưng mức lương thấp hơn nhiều so với trước vẫn là rào cản lớn.

New Britain đang mất dần bản sắc công nghiệp truyền thống
Câu chuyện về thất bại giữ chân nhà máy lâu đời dù sở hữu nhãn hiệu thước cuộn danh tiếng là minh chứng rõ nét cho sức ép cạnh tranh khốc liệt trên thị trường toàn cầu hiện nay. Nó cho thấy rằng ngay cả những sản phẩm tốt nhất cũng khó tránh khỏi sự thay đổi chiến lược đầu tư dựa trên chi phí và hiệu quả tài chính. Sự kiện này đánh dấu bước chuyển mình sâu sắc của ‘Hardware City’, mở ra chương mới đầy thử thách nhưng cũng chứa đựng nhiều hy vọng cho tương lai.