Mới đây, thông tin Việt Nam sở hữu hơn 16 triệu người chơi pickleball đều đặn mỗi tháng đã gây xôn xao trong cộng đồng thể thao và truyền thông. Con số này bắt nguồn từ khảo sát do UPA Asia phối hợp với YouGov Singapore thực hiện, qua đó khẳng định Việt Nam là quốc gia phát triển nhanh nhất bộ môn này tại châu Á. Tuy nhiên, khi soi xét kỹ lưỡng phương pháp khảo sát cùng thực trạng phát triển của pickleball ở nước ta, nhiều chuyên gia đã đặt dấu hỏi về tính chính xác của thống kê này.
Khảo sát được tiến hành online với tổng cộng 14.000 người tham gia tại 12 quốc gia, trong đó có khoảng 1.000 người Việt Nam. Số liệu công bố cho biết, 16% trong nhóm mẫu Việt Nam phản hồi chơi pickleball ít nhất một lần mỗi tháng. Từ đây, UPA Asia đã nhân tỷ lệ này với dân số trên 100 triệu người của Việt Nam để đưa ra con số gần 16 triệu người chơi thường xuyên. Tuy nhiên, cách tính này không đáp ứng tiêu chí đại diện thống kê khi mẫu khảo sát quá nhỏ và thiếu phân bổ theo các nhân tố quan trọng như độ tuổi, khu vực sinh sống hay điều kiện kinh tế.
Việc không công khai chi tiết về đối tượng tham gia khảo sát khiến kết quả trở nên thiếu tin cậy. Nếu nhóm được chọn chủ yếu là cư dân đô thị lớn hoặc những vùng có sức hút về thể thao mới nổi, con số thu thập sẽ bị lệch so với toàn bộ dân số quốc gia. Do đó, việc áp dụng tỷ lệ phần trăm trực tiếp lên quy mô dân số chung không phản ánh đúng thực tế phong trào pickleball trên cả nước.

Khảo sát của UPA Asia và YouGov Singapore cho rằng Việt Nam có 16 triệu người chơi pickleball.
Một điểm then chốt khác dễ dàng nhận thấy sự bất hợp lý là hạ tầng dành cho pickleball tại Việt Nam chưa đủ phát triển tương xứng với quy mô người chơi được đề cập. Môn thể thao này đòi hỏi sân bãi tiêu chuẩn có diện tích rộng hơn cầu lông cùng mặt sàn phẳng và an toàn để vận động mạnh. Chi phí xây dựng và duy trì sân pickleball cũng cao hơn nhiều so với các môn thể thao phổ biến khác như bóng đá hay cầu lông. Đến nay, số lượng sân chuyên biệt còn rất hạn chế và khó mà đáp ứng được nhu cầu của hàng chục triệu người tham gia hàng tháng.

Thống kê trên đặt ra nghi vấn xét trên góc độ thực tế của pickleball tại Việt Nam.
Chi phí cá nhân để tham gia cũng là rào cản đáng kể. Một cây vợt chất lượng dao động từ vài trăm nghìn đến vài triệu đồng; giày thi đấu cũng có giá tương tự; phí thuê sân tính theo giờ không hề thấp so với mặt bằng chung các hoạt động thể thao phong trào hiện nay. Trong khi những môn thể thao đơn giản như chạy bộ thu hút được vài triệu người tham gia đều đặn thì con số 16 triệu cho pickleball rõ ràng chưa phù hợp với thực tế tài chính cũng như khả năng tiếp cận của đại đa số người dân.
Dù phong trào pickleball tại Việt Nam đang tăng trưởng nhanh chóng và trở thành lựa chọn thú vị cho nhiều nhóm đối tượng yêu thích vận động, song để đánh giá đúng quy mô thật sự cần có những nghiên cứu độc lập minh bạch hơn. Các khảo sát cần đảm bảo dùng mẫu đại diện phân tầng theo nhiều yếu tố nhân khẩu học cùng công khai đầy đủ phương pháp điều tra để tránh sai lệch dữ liệu. Đồng thời, việc so sánh kết quả với các chỉ số hạ tầng thể thao và khả năng sử dụng sân thực tế sẽ giúp hình dung rõ nét hơn về mức độ phát triển của bộ môn này.
Tóm lại, sự thật đằng sau con số 16 triệu người Việt chơi pickleball thường xuyên vẫn còn nhiều điều cần làm rõ. Việc dựa trên một cuộc khảo sát trực tuyến nhỏ chưa đủ cơ sở để khẳng định quy mô phong trào lớn đến vậy tại thời điểm hiện tại. Giấc mơ trở thành quốc gia dẫn đầu châu Á về pickleball rất đáng khích lệ nhưng cũng phải đi kèm cùng những đánh giá khách quan và khoa học để phát triển bền vững trong tương lai.